Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

Mẹ ơi! Con đồng tính (tiếp)

Lên cấp II, cậu càng ra dáng “thiếu nữ” hơn. Đi đứng chậm rãi, nói năng nhỏ nhẹ, từ tốn đồng thời, cậu cũng nhận thấy cảm xúc khác lạ trong bản thân. Thay vì chú ý các bạn gái thì cậu lại… quan sát các bạn nam. Thậm chí vài lần, cậu còn đỏ mặt trước thằng bạn cùng lớp. Cứ thế, cho đến ngày kia, cậu phát hiện ra con người thật của mình. Và, cậu quyết định tỏ bày với mẹ.
Thật sự rất khó khăn để cậu nhìn thẳng vào mẹ rồi nói:
“Mẹ ơi! Con đồng tính!”
Đối diện, mẹ bất động rất lâu. Và vài phút sau, đôi mắt không chớp có đôi chút bần thần đó dịu lại. Vốn dĩ đã hiểu điều này từ lâu nên mẹ nở nụ cười, trả lời duy nhất một câu:
“Mẹ biết!”

Mẹ ơi! Con đồng tính

Ngày cậu chào đời, bố và mẹ mừng đến rơi nước mắt. Bố ôm con trai còn đỏ hỏn, xuýt xoa không ngừng:

“Vậy là có người nối dõi tông đường rồi!”
Mẹ cười cười, không nói chỉ nhìn con đang ngủ trên tay bố bằng ánh mắt thương yêu.
Tuy mới sinh, nhưng đã nhận thấy rõ cậu xinh xắn giống con gái. Đến nỗi, họ hàng vào bệnh viện thăm cứ ngỡ đứa trẻ là công chúa chứ không phải hoàng tử.
“Chà, lớn lên chắc thằng này xinh gái lắm!”
Câu nói đùa của bà dì chẳng hiểu sao khiến lòng mẹ xuất hiện nỗi bất an mơ hồ. Ừm, chỉ một chút thôi.

Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

Anh hãy đi tìm hạnh phúc mới và quên em đi

Tôi và anh đã có 1 khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Nói chính xác là tháng đầu tiên, tôi đã rất vui vẻ. Cứ tưởng hạnh phúc này sẽ không bao giờ kết thúc và… tôi rất sợ, sợ một ngày nào đó anh sẽ rời xa tôi, bỏ rơi tôi.

Tôi không ngờ ngày đó cũng đã đến và còn đến nhanh như gió. Anh đã hiểu lầm tôi và nói chia tay. Lúc đó tôi như là một người khác, tôi chưa bao giờ như thế, nước mắt cứ rơi mà không thể kìm nén được. Cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc thật rồi nhưng chỉ mấy ngày sau thì anh lại gặp tôi và nói chuyện bình thường. Anh nói chuyện với tôi như thể chưa xảy ra chuyện gì. Tôi nhìn anh rất bình thường, tôi và anh quen nhau cũng đã 4 tháng nhưng trong 4 tháng đó tháng nào tôi cũng bị anh… bỏ rơi. Anh chưa bao giờ nói yêu tôi, chưa bao giờ nói nhớ tôi, tôi buồn lắm.

Tôi cũng đã mệt mỏi lắm rồi, dặn lòng sẽ không để anh lấy tôi ra làm trò đùa nữa. Tôi sẽ bước ra khỏi cuộc sống của anh để không còn là con rối, khi nào buồn anh lấy ra làm trò chơi, lúc vui anh vứt tôi vào một góc nào đó không thương tiếc. Và tôi đã bước ra khỏi cuộc sống của anh và anh cũng chấp nhận nhưng từ lúc đó không ngày nào mà tôi không nhớ đến anh. Tối nào tôi cũng khóc, khóc rất nhiều.

Anh đến rồi đi như một cơn gió độc

Tôi đã tin tưởng rằng anh sẽ là người đi cùng mình đến cuối cùng của đường chân trời, là người sẽ cùng tắm mưa, cùng nói với nhau những câu chuyện dài bất tận, cùng im lặng dựa vào nhau ngắm hoàng hôn, cùng dắt nhau leo lên những bậc thang gồ ghề của cuộc đời… Nhưng anh đến rồi đi như một cơn gió – một cơn gió độc thoảng qua cuộc đời tôi.

Người ta nói đúng: Cái gì đến nhanh thì đi cũng nhanh. Thứ gì mà con người dễ dàng đạt được thì người ta lại không biết coi trọng nó, không thấy được giá trị của nó.
truyen tinh yeu của anh với tôi cũng như vậy_ như một cơn gió mát thổi qua xua tan cái oi nồng của mùa hạ nhưng chỉ trong chốc lát rồi lại vụt tan biến, tôi đang quen với cơn gió lại trở về với thực tại đầy chán nản và bức bối.


Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

…. Một tình yêu không còn sến



Khi tình yêu có tuổi

Là dù chẳng có lấy 1 hành động khiến cả face book phải gato….nhưng lại khiến tất cả mọi người xung quanh phải ghen tị…..và….tin tưởng…

Là chẳng có sự bất ngờ nào cả, chỉ là em muốn đi đâu, làm gì….chỉ cần em vui là được…
Là không có 1 lời an ủi đâu, nhưng anh ấy sẽ luôn dõi theo bạn…mỉm cười khi bạn thành công…và xót xa khi bạn vấp ngã….
Là không 1 lời an ủi nhưng sẽ chạy đôn chạy đáo để giải quyết giúp bạn…
Là im lặng khi bạn giận…vì anh ấy muốn cho bạn cơ hội để bình tĩnh…suy nghĩ…

Em sẽ quên dù còn yêu anh rất nhiều



Một năm trước sau cơn mưa như trút nước của mùa hạ, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Thật không ngờ, tròn một năm sau, cũng sau cơn mưa như trút nước của mùa hạ, em biết mình mất nhau mãi mãi.


Em yêu anh! Đó là lời cuối cùng và duy nhất em muốn nói với anh lúc này. Ngày này cách đây tròn một năm về trước, sau một cơn mưa to như trút nước của mùa hạ, em và anh gặp nhau. Hạnh phúc và đau khổ bắt đầu.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã có suy nghĩ thoáng qua trong đầu em “mẫu người này không phải gu của mình và chắc chắn anh ta cũng không thích mình đâu”. Vì vậy em đã gặp anh như chỉ gặp một lần, không ngờ lại có buổi hẹn hò thứ 2. Anh kể cho em nghe về sự vất vả trong công việc, về những mối tình trước, về sự đau khổ của anh khi bị những cô gái đó bỏ rơi.


Em sẽ quên, sẽ không hận thù, không oán ghét.